再韻

宋代 魏了翁
文華滅質甚塵土,物慾戕生劇豺虎。三年掛舌坐林皋,日月往來雲散聚。 夫容自與詩腸謀,雖無顏色媚塗陬。夢隨春草撩客兒,手抉雲錦分潮州。 平生恥作山雞照,對此忘其為不肖。為華破戒哦七字,殆似五噫發梁耀。 李君不為掩覆之,喚取奚錦披封泥。繅車引出萬絲緒,衣被山谷春無輝。 山中華木迭賓送,人把榮枯同幻夢。臥看夫容生未生,滿目天機供日用。
wén huá miè zhì shén chén   qiāng shēng chái sān nián guà shé zuò lín gāo   yuè wǎng lái yún sàn    
róng shī cháng móu   suī yán mèi zōu mèng suí chūn cǎo liāo ér shǒu   jué yún jǐn fēn cháo zhōu    
píng shēng chǐ zuò shān zhào   duì wàng wèi xiào wèi huá jiè ó dài   shì liáng yào   耀  
jūn wéi yǎn zhī   huàn jǐn fēng sāo chē yǐn chū wàn   shān chūn huī    
shān zhōng huá dié bīn sòng   rén róng tóng huàn mèng kàn róng shēng wèi shēng mǎn   滿 tiān gōng yòng