再韵

宋代 魏了翁
文华灭质甚尘土,物欲戕生剧豺虎。三年挂舌坐林皋,日月往来云散聚。 夫容自与诗肠谋,虽无颜色媚涂陬。梦随春草撩客儿,手抉云锦分潮州。 平生耻作山鸡照,对此忘其为不肖。为华破戒哦七字,殆似五噫发梁耀。 李君不为掩覆之,唤取奚锦披封泥。缫车引出万丝绪,衣被山谷春无辉。 山中华木迭宾送,人把荣枯同幻梦。卧看夫容生未生,满目天机供日用。
wén huá miè zhì shén chén   qiāng shēng chái sān nián guà shé zuò lín gāo   yuè wǎng lái yún sàn    
róng shī cháng móu   suī yán mèi zōu mèng suí chūn cǎo liāo ér shǒu   jué yún jǐn fēn cháo zhōu    
píng shēng chǐ zuò shān zhào   duì wàng wèi xiào wèi huá jiè ó dài   shì liáng yào   耀  
jūn wéi yǎn zhī   huàn jǐn fēng sāo chē yǐn chū wàn   shān chūn huī    
shān zhōng huá dié bīn sòng   rén róng tóng huàn mèng kàn róng shēng wèi shēng mǎn   tiān gōng yòng