再用韻

宋代 魏了翁
曉看紅日上霜威,夜按蒼龍運九畿。 獨抱孤衷竟誰識,前山陰斂又揚揮。
xiǎo kàn hóng shàng shuāng wēi   àn cāng lóng yùn jiǔ  
bào zhōng jìng shuí shí   qián shān yīn liǎn yòu yáng huī