再用韵

宋代 魏了翁
晓看红日上霜威,夜按苍龙运九畿。 独抱孤衷竟谁识,前山阴斂又扬挥。
xiǎo kàn hóng shàng shuāng wēi   àn cāng lóng yùn jiǔ  
bào zhōng jìng shuí shí   qián shān yīn liǎn yòu yáng huī