汪發強中見遺佳篇筆勢高妙且從僕求詩以歸輒

宋代 毛滂
落落湖邊松,濟濟松下風。 冷然入君懷,蕭颯詩脾中。 清露瀉筆端,一掃浮埃空。 以遺愚參軍,僅免按劍凶。 三年耳目昏,此語豈易逢。 亦豈務炳糧,邂逅乃自王。 歸囊一錢盡,足用仍三冬。 他年太羹熟,寧俟鹽酷供。
luò luò biān sōng   sōng xià fēng
lěng rán jūn huái   xiāo shī zhōng
qīng xiè duān   sǎo āi kōng
cān jūn   jǐn miǎn àn jiàn xiōng
sān nián ěr hūn   féng
bǐng liáng   xiè hòu nǎi wáng
guī náng qián jǐn   yòng réng sān dōng
nián tài gēng shú   níng yán gōng