汪发强中见遗佳篇笔势高妙且从仆求诗以归辄

宋代 毛滂
落落湖边松,济济松下风。 冷然入君怀,萧飒诗脾中。 清露泻笔端,一扫浮埃空。 以遗愚参军,仅免按剑凶。 三年耳目昏,此语岂易逢。 亦岂务炳粮,邂逅乃自王。 归囊一钱尽,足用仍三冬。 他年太羹熟,宁俟盐酷供。
luò luò biān sōng   sōng xià fēng
lěng rán jūn huái 怀   xiāo shī zhōng
qīng xiè duān   sǎo āi kōng
cān jūn   jǐn miǎn àn jiàn xiōng
sān nián ěr hūn   féng
bǐng liáng   xiè hòu nǎi wáng
guī náng qián jǐn   yòng réng sān dōng
nián tài gēng shú   níng yán gōng