孫威敏公輓辭

宋代 王安石
功名一世事,興廢豈人謀。 重為蒼生起,終隨逝水流。 淒涼歸部曲,零落掩山丘。 許國言猶在,奸諛可使羞。
gōng míng shì shì   xīng fèi rén móu
zhòng wèi cāng shēng   zhōng suí shì shuǐ liú
liáng guī   líng luò yǎn shān qiū
guó yán yóu zài   jiān shǐ 使 xiū