孙威敏公挽辞

宋代 王安石
功名一世事,兴废岂人谋。 重为苍生起,终随逝水流。 凄凉归部曲,零落掩山丘。 许国言犹在,奸谀可使羞。
gōng míng shì shì   xīng fèi rén móu
zhòng wèi cāng shēng   zhōng suí shì shuǐ liú
liáng guī   líng luò yǎn shān qiū
guó yán yóu zài   jiān shǐ 使 xiū