孫夫人輓詩

宋代 魏了翁
莊重知為女,寬和解相夫。 母慈均眾子,婦道盡皇姑。 春日鳴摶黍,秋風撼畢逋。 尚遲彤管筆,宿草臥龜跗。
zhuāng zhòng zhī wèi   kuān jiě xiāng  
jūn zhòng   dào jǐn huáng  
chūn míng tuán shǔ   qiū fēng hàn  
shàng chí tóng guǎn   宿 cǎo guī