孙夫人挽诗

宋代 魏了翁
庄重知为女,宽和解相夫。 母慈均众子,妇道尽皇姑。 春日鸣抟黍,秋风撼毕逋。 尚迟彤管笔,宿草卧龟跗。
zhuāng zhòng zhī wèi   kuān jiě xiāng  
jūn zhòng   dào jǐn huáng  
chūn míng tuán shǔ   qiū fēng hàn  
shàng chí tóng guǎn   宿 cǎo guī