師文莫君以詩從僕求字顧非所長聊作一篇姑慰

宋代 毛滂
廣文無氈風撼頰,凍坐慈恩書柿葉。 乞米珍題矯龍鳳,望粥嬌兒鬧鵝鴨。 不須歐家管城子,鏤象雕犀作袍帢。 娥眉曼睩初丰容,一笑自粲非寶靨。 當時臨池亦若矣,煙蒼雨暗漫襟袷。 幾何白骨變黃泥,安用玉軸留華篋。 要當約略記姓名,作底碑傍坐疲苶。 我今姓名亦懶記,幾硯塵埃臥羊鬣。 君詩求字得我驚,縈金懸磬真所乏。 歸田當賦覓桃詩,豈有來禽青李帖。
guǎng wén zhān fēng hàn jiá   dòng zuò ēn shū shì
zhēn jiǎo lóng fèng   wàng zhōu jiāo ér nào é
ōu jiā guǎn chéng   lòu xiàng diāo zuò páo qià
é méi màn chū fēng róng   xiào càn fēi bǎo
dāng shí lín chí ruò   yān cāng àn màn jīn jiá
bái biàn huáng   ān yòng zhóu liú huá qiè
yào dāng yuē lüè xìng míng   zuò bēi bàng zuò nié
jīn xìng míng lǎn   yàn chén āi yáng liè
jūn shī qiú jīng   yíng jīn xuán qìng zhēn suǒ
guī tián dāng táo shī   yǒu lái qín qīng tiē