师文莫君以诗从仆求字顾非所长聊作一篇姑慰

宋代 毛滂
广文无毡风撼颊,冻坐慈恩书柿叶。 乞米珍题矫龙凤,望粥娇儿闹鹅鸭。 不须欧家管城子,镂象雕犀作袍帢。 娥眉曼睩初丰容,一笑自粲非宝靨。 当时临池亦若矣,烟苍雨暗漫襟袷。 几何白骨变黄泥,安用玉轴留华箧。 要当约略记姓名,作底碑傍坐疲苶。 我今姓名亦懒记,几砚尘埃卧羊鬣。 君诗求字得我惊,萦金悬磬真所乏。 归田当赋觅桃诗,岂有来禽青李帖。
guǎng 广 wén zhān fēng hàn jiá   dòng zuò ēn shū shì
zhēn jiǎo lóng fèng   wàng zhōu jiāo ér nào é
ōu jiā guǎn chéng   lòu xiàng diāo zuò páo qià
é méi màn chū fēng róng   xiào càn fēi bǎo
dāng shí lín chí ruò   yān cāng àn màn jīn jiá
bái biàn huáng   ān yòng zhóu liú huá qiè
yào dāng yuē lüè xìng míng   zuò bēi bàng zuò nié
jīn xìng míng lǎn   yàn chén āi yáng liè
jūn shī qiú jīng   yíng jīn xuán qìng zhēn suǒ
guī tián dāng táo shī   yǒu lái qín qīng tiē