秋夜二首 其一

宋代 王安石
客臥書顛倒,蟲鳴坐寂寥。殘燈生暗暈,重露集寒條。 真樂閒尤見,深禪靜更超。此懷無與晤,擁鼻一長謠。
shū diān dào   chóng míng zuò liáo cán dēng shēng àn yūn   zhòng hán tiáo
zhēn xián yóu jiàn   shēn chán jìng gèng chāo huái   yōng cháng yáo