秋夜二首 其一

宋代 王安石
客卧书颠倒,虫鸣坐寂寥。残灯生暗晕,重露集寒条。 真乐闲尤见,深禅静更超。此怀无与晤,拥鼻一长谣。
shū diān dào   chóng míng zuò liáo cán dēng shēng àn yūn   zhòng hán tiáo
zhēn xián yóu jiàn   shēn chán jìng gèng chāo huái 怀   yōng cháng yáo