秋夜獨書勉詩友
西風驚萬木,危坐思悠哉。
故國經年別,秋鴻半夜來。
人應多棄善,天豈不憐才。
休學嚴夫子,荒涼老釣台。
xī
西
fēng
風
jīng
驚
wàn
萬
mù
木
,
wēi
危
zuò
坐
sī
思
yōu
悠
zāi
哉
。
gù
故
guó
國
jīng
經
nián
年
bié
別
,
qiū
秋
hóng
鴻
bàn
半
yè
夜
lái
來
。
rén
人
yīng
應
duō
多
qì
棄
shàn
善
,
tiān
天
qǐ
豈
bù
不
lián
憐
cái
才
。
xiū
休
xué
學
yán
嚴
fū
夫
zǐ
子
,
huāng
荒
liáng
涼
lǎo
老
diào
釣
tái
台
。