秋夜独书勉诗友

宋代 寇准
西风惊万木,危坐思悠哉。 故国经年别,秋鸿半夜来。 人应多弃善,天岂不怜才。 休学严夫子,荒凉老钓台。
西 fēng jīng wàn   wēi zuò yōu zāi  
guó jīng nián bié   qiū hóng 鸿 bàn lái  
rén yīng duō shàn   tiān lián cái  
xiū xué yán   huāng liáng lǎo diào tái