慶老堂

宋代 王安石
板輿去國宦三年,華屋歸來地一偏。 種竹常疑出冬筍,開池故合涌寒泉。 身閒楚老猶能戲,道勝鄒人不更遷。 嗟我強顏無所及,想君為樂更焦然。
bǎn 輿 guó huàn sān nián   huá guī lái piān  
zhǒng zhú cháng chū dōng sǔn   kāi chí yǒng hán quán  
shēn xián chǔ lǎo yóu néng   dào shèng zōu rén gēng qiān  
jiē qiǎng yán suǒ   xiǎng jūn wéi gèng jiāo rán