庆老堂

宋代 王安石
板舆去国宦三年,华屋归来地一偏。 种竹常疑出冬笋,开池故合涌寒泉。 身闲楚老犹能戏,道胜邹人不更迁。 嗟我强颜无所及,想君为乐更焦然。
bǎn guó huàn sān nián   huá guī lái piān  
zhǒng zhú cháng chū dōng sǔn   kāi chí yǒng hán quán  
shēn xián chǔ lǎo yóu néng   dào shèng zōu rén gēng qiān  
jiē qiǎng yán suǒ   xiǎng jūn wéi gèng jiāo rán