輦下春望

宋代 寇準
獨向東門凝目望,園林無處不啼鶯。 鄉心已似楊花亂,歸路那堪野草生。 紫陌盡應趨勝地,紅塵誰肯受閒名。 年來卻羨滄江叟,長在湖山聽浪聲。
xiàng dōng mén níng wàng   yuán lín chǔ yīng  
xiāng xīn shì yáng huā luàn   guī kān cǎo shēng  
jǐn yīng shèng   hóng chén shuí kěn shòu xián míng  
nián lái què xiàn cāng jiāng sǒu   zhǎng zài shān tīng làng shēng