辇下春望

宋代 寇准
独向东门凝目望,园林无处不啼莺。 乡心已似杨花乱,归路那堪野草生。 紫陌尽应趋胜地,红尘谁肯受闲名。 年来却羡沧江叟,长在湖山听浪声。
xiàng dōng mén níng wàng   yuán lín chǔ yīng  
xiāng xīn shì yáng huā luàn   guī kān cǎo shēng  
jǐn yīng shèng   hóng chén shuí kěn shòu xián míng  
nián lái què xiàn cāng jiāng sǒu   zhǎng zài shān tīng làng shēng