念奴嬌 飲山亭月夕

元代 劉因
廣寒宮殿,想幽深、不覺升沉圓缺。天上人間心共遠,如在瓊樓玉闕。厚地微茫,高天涼冷,此際紅塵歇。翠陰高枕,並教毛骨清澈。為問此世,從來幾人吟望,轉首俱湮沒。蟣虱區區尤可笑,幾許肝腸如鐵。八表神遊,一槎高泛,逸興方超絕。嫦娥留待,桂花且莫開徹。
guǎng hán gōng diàn 殿   xiǎng yōu shēn jué shēng chén yuán quē tiān shàng rén jiān xīn gòng yuǎn   zài qióng lóu quē hòu wēi máng   gāo tiān liáng lěng   hóng chén xiē cuì yīn gāo zhěn   bìng jiào máo qīng chè wèi wèn shì   cóng lái rén yín wàng   zhuǎn shǒu yān shī yóu xiào   gān cháng tiě biǎo shén yóu   chá gāo fàn   xìng fāng chāo jué cháng é liú dài   guì huā qiě kāi chè