念奴娇 饮山亭月夕

元代 刘因
广寒宫殿,想幽深、不觉升沉圆缺。天上人间心共远,如在琼楼玉阙。厚地微茫,高天凉冷,此际红尘歇。翠阴高枕,并教毛骨清澈。为问此世,从来几人吟望,转首俱湮没。虮虱区区尤可笑,几许肝肠如铁。八表神游,一槎高泛,逸兴方超绝。嫦娥留待,桂花且莫开彻。
guǎng 广 hán gōng diàn 殿   xiǎng yōu shēn jué shēng chén yuán quē tiān shàng rén jiān xīn gòng yuǎn   zài qióng lóu quē hòu wēi máng   gāo tiān liáng lěng   hóng chén xiē cuì yīn gāo zhěn   bìng jiào máo qīng chè wèi wèn shì   cóng lái rén yín wàng   zhuǎn shǒu yān shī yóu xiào   gān cháng tiě biǎo shén yóu   chá gāo fàn   xìng fāng chāo jué cháng é liú dài   guì huā qiě kāi chè