木蘭花慢(重陽)

宋代 洪皓
對金商暮節,此時客、意難忘。正卉木雕零,蛩螿韻切,賓雁南翔。東籬有黃蕊綻,是幽人、最愛折浮觴。須信凌霜可賞,任他落帽清狂。 茫茫。去國三年,行萬里、過重陽。奈眷戀庭闈,矜憐幼稚,墮淚迴腸。憑欄處空引領,望江南、不見轉淒涼。羈旅登高易感,況於留滯殊方。
duì jīn shāng jié   shí nán wàng zhèng huì diāo líng   qióng jiāng yùn qiè   bīn yàn nán xiáng dōng yǒu huáng ruǐ zhàn   shì yōu rén zuì ài zhé shāng xìn líng shuāng shǎng   rèn luò mào qīng kuáng
máng máng guó sān nián   xíng wàn guò chóng yáng nài juàn liàn tíng wéi   jīn lián yòu zhì   duò lèi huí cháng píng lán chù kōng yǐn lǐng   wàng jiāng nán jiàn zhuǎn liáng dēng gāo gǎn   kuàng liú zhì shū fāng