木兰花慢(重阳)

宋代 洪皓
对金商暮节,此时客、意难忘。正卉木雕零,蛩螀韵切,宾雁南翔。东篱有黄蕊绽,是幽人、最爱折浮觞。须信凌霜可赏,任他落帽清狂。 茫茫。去国三年,行万里、过重阳。奈眷恋庭闱,矜怜幼稚,堕泪回肠。凭栏处空引领,望江南、不见转凄凉。羁旅登高易感,况于留滞殊方。
duì jīn shāng jié   shí nán wàng zhèng huì diāo líng   qióng jiāng yùn qiè   bīn yàn nán xiáng dōng yǒu huáng ruǐ zhàn   shì yōu rén zuì ài zhé shāng xìn líng shuāng shǎng   rèn luò mào qīng kuáng
máng máng guó sān nián   xíng wàn guò chóng yáng nài juàn liàn tíng wéi   jīn lián yòu zhì   duò lèi huí cháng píng lán chù kōng yǐn lǐng   wàng jiāng nán jiàn zhuǎn liáng dēng gāo gǎn   kuàng liú zhì shū fāng