摸魚兒·知年來

宋代 魏了翁
知年來、幾番拜疏。但言歸去歸去。問歸有底匆忙事,得恁陳情良苦。天未許。將花綬藻衣,為插儀庭羽。掉頭不顧。念白髮翁兒,本來天分,不是折腰具。從頭數。多少漢庭簪組。滔滔車馬成霧。爭如祖帳東門外,父子縹縹高舉。峨眉下、有幾許湖山,無著春風處。留君不住。但遠景樓前,追陪杖屨,莫忘卻、別時語。
zhī nián lái fān bài shū dàn yán guī guī wèn guī yǒu cōng máng shì   nèn chén qíng liáng tiān wèi jiāng huā shòu zǎo   wèi chā tíng diào tóu niàn bái wēng ér   běn lái tiān fèn   shì zhé yāo cóng tóu shù duō shǎo hàn tíng zān tāo tāo chē chéng zhēng zhàng dōng mén wài   piāo piāo gāo é méi xià yǒu shān   zhù chūn fēng chù liú jūn zhù dàn yuǎn jǐng lóu qián   zhuī péi zhàng   wàng què bié shí