摸鱼儿·知年来

宋代 魏了翁
知年来、几番拜疏。但言归去归去。问归有底匆忙事,得恁陈情良苦。天未许。将花绶藻衣,为插仪庭羽。掉头不顾。念白发翁儿,本来天分,不是折腰具。从头数。多少汉庭簪组。滔滔车马成雾。争如祖帐东门外,父子缥缥高举。峨眉下、有几许湖山,无著春风处。留君不住。但远景楼前,追陪杖屦,莫忘却、别时语。
zhī nián lái fān bài shū dàn yán guī guī wèn guī yǒu cōng máng shì   nèn chén qíng liáng tiān wèi jiāng huā shòu zǎo   wèi chā tíng diào tóu niàn bái wēng ér   běn lái tiān fèn   shì zhé yāo cóng tóu shù duō shǎo hàn tíng zān tāo tāo chē chéng zhēng zhàng dōng mén wài   piāo piāo gāo é méi xià yǒu shān   zhù chūn fēng chù liú jūn zhù dàn yuǎn jǐng lóu qián   zhuī péi zhàng   wàng què bié shí