摸魚兒

宋代 葛長庚
這身兒、從來業障。一生空自勞攘。生生死死皆如夢,更莫別生妄想。沒伎倆。只管去、天台雁盪尋方廣。幾人不省。被妻子縈纏,生涯拘束,甘自歸黃壤。 世間事,一斤兩個八兩。問誰能去俯仰。道義重了輕富貴,卻笑輪迴來往。休勉強。老先生、從來恬淡無妝幌,一聲長嘯,把拄杖橫肩,草鞋貼腳,四海平如掌。
zhè shēn ér cóng lái zhàng shēng kōng láo rǎng shēng shēng jiē mèng   gèng bié shēng wàng xiǎng méi liǎng zhǐ guǎn tiān tāi yàn dàng xún fāng guǎng rén xǐng bèi yíng chán   shēng shù   gān guī huáng rǎng
shì jiān shì   jīn liǎng liǎng wèn shuí néng yǎng dào zhòng le qīng guì   què xiào lún huí lai wǎng xiū miǎn qiǎng lǎo xiān sheng cóng lái tián dàn zhuāng huǎng   shēng cháng xiào   zhǔ zhàng héng jiān   cǎo xié tiē jiǎo   hǎi píng zhǎng