摸鱼儿

宋代 葛长庚
这身儿、从来业障。一生空自劳攘。生生死死皆如梦,更莫别生妄想。没伎俩。只管去、天台雁荡寻方广。几人不省。被妻子萦缠,生涯拘束,甘自归黄壤。 世间事,一斤两个八两。问谁能去俯仰。道义重了轻富贵,却笑轮回来往。休勉强。老先生、从来恬淡无妆幌,一声长啸,把拄杖横肩,草鞋贴脚,四海平如掌。
zhè shēn ér cóng lái zhàng shēng kōng láo rǎng shēng shēng jiē mèng   gèng bié shēng wàng xiǎng méi liǎng zhǐ guǎn tiān tāi yàn dàng xún fāng guǎng 广 rén xǐng bèi yíng chán   shēng shù   gān guī huáng rǎng
shì jiān shì   jīn liǎng liǎng wèn shuí néng yǎng dào zhòng le qīng guì   què xiào lún huí lai wǎng xiū miǎn qiǎng lǎo xiān sheng cóng lái tián dàn zhuāng huǎng   shēng cháng xiào   zhǔ zhàng héng jiān   cǎo xié tiē jiǎo   hǎi píng zhǎng