茅齋

清代 納蘭性德
閒亭照白日,一室羅古今。 偶焉此棲遲,抱膝悠然吟。 吟罷有餘適,散矚復披襟。 時開玉懷卷,或彈珠柱琴。 檐樹吐新花,枝頭語珍禽。 花發饒冶色,禽鳴多姣音。 色冶眩春目,音姣傷春心。 夕陽下虞淵,寂莫還空林。 清光復相照,片月西山嶺。 東園桃李姿,是妾嫁君時。 燕婉為夫婦,相愛不相離。 良人忽遠征,妾獨守空幃。 憂來恆自嘆,冀死魂追隨。 又念妾死時,誰制萬裡衣? 幸有雙鯉魚,擬為寄君辭。 終日不成章,含淚自封題。 君若得鯉魚,剖魚開素書。 但看行中字,一一與淚俱。
xián tíng zhào bái   shì luó jīn
ǒu yān chí   bào yōu rán yín
yín yǒu shì   sàn zhǔ jīn
shí kāi huái juǎn   huò dàn zhū zhù qín
yán shù xīn huā   zhī tóu zhēn qín
huā ráo   qín míng duō jiāo yīn
xuàn chūn   yīn jiāo shāng chūn xīn
yáng xià yuān   hái kōng lín
qīng guāng xiāng zhào   piàn yuè 西 shān lǐng
dōng yuán táo 姿   shì qiè jià jūn shí
yàn wǎn wèi   xiāng ài xiāng
liáng rén yuǎn zhēng   qiè shǒu kōng wéi
yōu lái héng tàn   hún zhuī suí
yòu niàn qiè shí   shuí zhì wàn  
xìng yǒu shuāng   wèi jūn
zhōng chéng zhāng   hán lèi fēng
jūn ruò   pōu kāi shū
dàn kàn xíng zhōng   lèi