茅斋

清代 纳兰性德
闲亭照白日,一室罗古今。 偶焉此栖迟,抱膝悠然吟。 吟罢有余适,散瞩复披襟。 时开玉怀卷,或弹珠柱琴。 檐树吐新花,枝头语珍禽。 花发饶冶色,禽鸣多姣音。 色冶眩春目,音姣伤春心。 夕阳下虞渊,寂莫还空林。 清光复相照,片月西山岭。 东园桃李姿,是妾嫁君时。 燕婉为夫妇,相爱不相离。 良人忽远征,妾独守空帏。 忧来恒自叹,冀死魂追随。 又念妾死时,谁制万里衣? 幸有双鲤鱼,拟为寄君辞。 终日不成章,含泪自封题。 君若得鲤鱼,剖鱼开素书。 但看行中字,一一与泪俱。
xián tíng zhào bái   shì luó jīn
ǒu yān chí   bào yōu rán yín
yín yǒu shì   sàn zhǔ jīn
shí kāi huái 怀 juǎn   huò dàn zhū zhù qín
yán shù xīn huā   zhī tóu zhēn qín
huā ráo   qín míng duō jiāo yīn
xuàn chūn   yīn jiāo shāng chūn xīn
yáng xià yuān   hái kōng lín
qīng guāng xiāng zhào   piàn yuè 西 shān lǐng
dōng yuán táo 姿   shì qiè jià jūn shí
yàn wǎn wèi   xiāng ài xiāng
liáng rén yuǎn zhēng   qiè shǒu kōng wéi
yōu lái héng tàn   hún zhuī suí
yòu niàn qiè shí   shuí zhì wàn  
xìng yǒu shuāng   wèi jūn
zhōng chéng zhāng   hán lèi fēng
jūn ruò   pōu kāi shū
dàn kàn xíng zhōng   lèi