酹江月

宋代 葛長庚
海天秋老,夜淒清、坐對香溫金鴨。聽得寒蟬聲斷續,一似離歌相答。鴻雁初來,驊騮欲去,永夜燒紅蠟。不須別酒,有時亦呷一呷。 丈夫南北東西,何天不可,鳴劍雄開匣。豈特東湖徐孺子,下得陳蕃之榻。黃葉聲干,碧蓮香減,枕上涼蕭颯。出門一笑,四方風起雲合。
hǎi tiān qiū lǎo   qīng zuò duì xiāng wēn jīn tīng hán chán shēng duàn   xiāng hóng yàn chū lái   huá liú   yǒng shāo hóng bié jiǔ   yǒu shí
zhàng nán běi dōng 西   tiān   míng jiàn xióng kāi xiá dōng   xià de chén fān zhī huáng shēng gàn   lián xiāng jiǎn   zhěn shàng liáng xiāo chū mén xiào   fāng fēng yún