酹江月

宋代 葛长庚
海天秋老,夜凄清、坐对香温金鸭。听得寒蝉声断续,一似离歌相答。鸿雁初来,骅骝欲去,永夜烧红蜡。不须别酒,有时亦呷一呷。 丈夫南北东西,何天不可,鸣剑雄开匣。岂特东湖徐孺子,下得陈蕃之榻。黄叶声干,碧莲香减,枕上凉萧飒。出门一笑,四方风起云合。
hǎi tiān qiū lǎo   qīng zuò duì xiāng wēn jīn tīng hán chán shēng duàn   xiāng hóng 鸿 yàn chū lái   huá liú   yǒng shāo hóng bié jiǔ   yǒu shí
zhàng nán běi dōng 西   tiān   míng jiàn xióng kāi xiá dōng   xià de chén fān zhī huáng shēng gàn   lián xiāng jiǎn   zhěn shàng liáng xiāo chū mén xiào   fāng fēng yún