解使事泊棠陰時三弟皆在京師二首
始吾泊棠陰,三子不在舟。
今當舍之去,三子還遠遊。
茫然千里水,今見荻花洲。
俛仰換春冬,紛紛空百憂。
懷哉山川異,往矣霰雪稠。
登高一涕泗,寄此寒江流。
shǐ
始
wú
吾
pō
泊
táng
棠
yīn
陰
,
sān
三
zi
子
bù
不
zài
在
zhōu
舟
。
jīn
今
dāng
當
shě
舍
zhī
之
qù
去
,
sān
三
zi
子
hái
還
yuǎn
遠
yóu
游
。
máng
茫
rán
然
qiān
千
lǐ
里
shuǐ
水
,
jīn
今
jiàn
見
dí
荻
huā
花
zhōu
洲
。
fǔ
俛
yǎng
仰
huàn
換
chūn
春
dōng
冬
,
fēn
紛
fēn
紛
kōng
空
bǎi
百
yōu
憂
。
huái
懷
zāi
哉
shān
山
chuān
川
yì
異
,
wǎng
往
yǐ
矣
xiàn
霰
xuě
雪
chóu
稠
。
dēng
登
gāo
高
yī
一
tì
涕
sì
泗
,
jì
寄
cǐ
此
hán
寒
jiāng
江
liú
流
。