胡笳十八拍十八首008

宋代 王安石
死生難有卻回身,不忍重看舊寫真。 暮去朝來顏色改,四時天氣總愁人。 東風漫漫吹桃李,盡日獨行春色里。 自經喪亂少睡眠,鶯飛燕語長悄然。
shēng nán yǒu què huí shēn   rěn zhòng kàn jiù xiě zhēn
zhāo lái yán gǎi   shí tiān zǒng chóu rén
dōng fēng màn màn chuī táo   jìn xíng chūn
jīng sāng luàn shǎo shuì mián   yīng fēi yàn zhǎng qiǎo rán