胡笳十八拍十八首008

宋代 王安石
死生难有却回身,不忍重看旧写真。 暮去朝来颜色改,四时天气总愁人。 东风漫漫吹桃李,尽日独行春色里。 自经丧乱少睡眠,莺飞燕语长悄然。
shēng nán yǒu què huí shēn   rěn zhòng kàn jiù xiě zhēn
zhāo lái yán gǎi   shí tiān zǒng chóu rén
dōng fēng màn màn chuī táo   jìn xíng chūn
jīng sāng luàn shǎo shuì mián   yīng fēi yàn zhǎng qiǎo rán