和張敏之鳴鳳曲韻

元代 耶律楚材
寫蛟螭,咳珠璣,英姿元揀碧梧棲。彬彬文彩自光輝,有材希晉用,失志欲劉依。 薦君誰肯惜吹噓,洪才大筆識君稀。鯤游翻海震,鵬舉翥天飛。 問渠蟾窟攀仙桂,何似冥山破鐵圍。人間強認假生死,世上本無真是非。 濃歡殢春夢,晚景嘆殘暉。夢斷日沈真可笑,輸卻禪人向上機。 遮眼開經卷,蒙頭壞衲衣。息念融凡聖,無心應順違。 震風威,橫擔楖栗萬山歸。
xiě jiāo chī   zhū   yīng 姿 yuán jiǎn bīn bīn wén cǎi guāng huī yǒu   cái jìn yòng shī   zhì liú    
jiàn jūn shuí kěn chuī   hóng cái shí jūn kūn yóu fān hǎi zhèn péng   zhù tiān fēi    
wèn chán pān xiān guì   míng shān tiě wéi rén jiān qiáng rèn jiǎ shēng shì   shàng běn zhēn shi fēi    
nóng huān chūn mèng   wǎn jǐng tàn cán huī mèng duàn shěn zhēn xiào shū   què chán rén xiàng shàng    
zhē yǎn kāi jīng juàn   méng tóu huài niàn róng fán shèng   xīn yīng shùn wéi    
zhèn fēng wēi   héng dān wàn shān guī