和张敏之鸣凤曲韵

元代 耶律楚材
写蛟螭,咳珠玑,英姿元拣碧梧栖。彬彬文彩自光辉,有材希晋用,失志欲刘依。 荐君谁肯惜吹嘘,洪才大笔识君稀。鲲游翻海震,鹏举翥天飞。 问渠蟾窟攀仙桂,何似冥山破铁围。人间强认假生死,世上本无真是非。 浓欢殢春梦,晚景叹残晖。梦断日沈真可笑,输却禅人向上机。 遮眼开经卷,蒙头坏衲衣。息念融凡圣,无心应顺违。 震风威,横担楖栗万山归。
xiě jiāo chī   zhū   yīng 姿 yuán jiǎn bīn bīn wén cǎi guāng huī yǒu   cái jìn yòng shī   zhì liú    
jiàn jūn shuí kěn chuī   hóng cái shí jūn kūn yóu fān hǎi zhèn péng   zhù tiān fēi    
wèn chán pān xiān guì   míng shān tiě wéi rén jiān qiáng rèn jiǎ shēng shì   shàng běn zhēn shi fēi    
nóng huān chūn mèng   wǎn jǐng tàn cán huī mèng duàn shěn zhēn xiào shū   què chán rén xiàng shàng    
zhē yǎn kāi jīng juàn   méng tóu huài niàn róng fán shèng   xīn yīng shùn wéi    
zhèn fēng wēi   héng dān wàn shān guī