和宇文漢州

宋代 魏了翁
房公胸中妙刀尺,剪刻玻璃貯寒碧。今侯著樓於其上,竹色荷光得良覿。 詩來殷勤問故侯,別日雖賒情轉密。因思當年飛蓋游,鷗鷺不驚潛鯉出。 春濃雪絮人影亂,秋老雲松半天屹。蘇公二十四橋月,尚愛西湖風月夕。 江山好處餘戀嫪,縱不即人人自即。況今檐撩雲與齊,激楚高歌友朋集。 向來寒乞翻自嗤,詩掃黃泥已無跡。功名老我後加鞭,文字餘人先奪席。 欲搜萬象供刻畫,自有此湖難此筆。終當為君記斯游,摹寫蒼顏真六一。
fáng gōng xiōng zhōng miào dāo chǐ   jiǎn zhù hán jīn hóu zhù lóu shàng zhú   guāng liáng   覿  
shī lái yīn qín wèn hòu   bié suī shē qíng zhuǎn yīn dāng nián fēi gài yóu ōu   jīng qián chū    
chūn nóng xuě rén yǐng luàn   qiū lǎo yún sōng bàn tiān gōng èr shí qiáo yuè shàng   ài 西 fēng yuè    
jiāng shān hǎo chù liàn lào   zòng rén rén kuàng jīn yán liāo yún   chǔ gāo yǒu péng    
xiàng lái hán fān chī   shī sǎo huáng gōng míng lǎo hòu jiā biān wén   rén xiān duó    
sōu wàn xiàng gōng huà   yǒu nán zhōng dāng wèi jūn yóu   xiě cāng yán zhēn liù