和宇文汉州

宋代 魏了翁
房公胸中妙刀尺,剪刻玻璃贮寒碧。今侯著楼于其上,竹色荷光得良觌。 诗来殷勤问故侯,别日虽赊情转密。因思当年飞盖游,鸥鹭不惊潜鲤出。 春浓雪絮人影乱,秋老云松半天屹。苏公二十四桥月,尚爱西湖风月夕。 江山好处馀恋嫪,纵不即人人自即。况今檐撩云与齐,激楚高歌友朋集。 向来寒乞翻自嗤,诗扫黄泥已无迹。功名老我后加鞭,文字馀人先夺席。 欲搜万象供刻画,自有此湖难此笔。终当为君记斯游,摹写苍颜真六一。
fáng gōng xiōng zhōng miào dāo chǐ   jiǎn zhù hán jīn hóu zhù lóu shàng zhú   guāng liáng    
shī lái yīn qín wèn hòu   bié suī shē qíng zhuǎn yīn dāng nián fēi gài yóu ōu   jīng qián chū    
chūn nóng xuě rén yǐng luàn   qiū lǎo yún sōng bàn tiān gōng èr shí qiáo yuè shàng   ài 西 fēng yuè    
jiāng shān hǎo chù liàn lào   zòng rén rén kuàng jīn yán liāo yún   chǔ gāo yǒu péng    
xiàng lái hán fān chī   shī sǎo huáng gōng míng lǎo hòu jiā biān wén   rén xiān duó    
sōu wàn xiàng gōng huà   yǒu nán zhōng dāng wèi jūn yóu   xiě cāng yán zhēn liù