和王微之登高齋三首

宋代 王安石
寒雲沈屯白日埋,河漢盪坼天如簁。 衡門兼句限泥潦,臥聽窾木鳴相挨。 蕭辰忽掃纖翳盡,北嶺初出青嵬嵬。 微之新詩動我目,爛若火齊金盤堆。 想攜諸彥眺平野,高論歷詆秦以來。 觥船淋浪始快意,忽憶歸雲胡為哉。 念君少壯輟游衍,發揮春秋名玉杯。 書成不得斷國論,但此空語傳八垓。 登臨興罷因感觸,更欲遠引追宗雷。 君知富貴亦何有,諂譽未足償譏排。 風豪雨橫費調燮,坐使發背為黃台。 留賓往往夜參半,雖有雜俎無由開。 江南佳麗非一日,況乃故園名池台。 能招過客飲文字,山水又足供歡咍。 剩留官屋貯酒母,取醉不竭當如淮。
hán yún shěn tún bái mái   hàn dàng chè tiān shāi
héng mén jiān xiàn lǎo   tīng kuǎn míng xiāng āi
xiāo chén sǎo xiān jǐn   běi lǐng chū chū qīng wéi wéi
wēi zhī xīn shī dòng   làn ruò huǒ jīn pán duī
xiǎng xié zhū yàn tiào píng   gāo lùn qín lái
gōng chuán lín làng shǐ kuài   guī yún wéi zāi
niàn jūn shào zhuàng chuò yóu yǎn   huī chūn qiū míng bēi
shū chéng duàn guó lùn   dàn kōng chuán gāi
dēng lín xīng yīn gǎn chù   gèng yuǎn yǐn zhuī zōng léi
jūn zhī guì yǒu   chǎn wèi cháng pái
fēng háo héng fèi diào 調 xiè   zuò shǐ 使 bèi wèi huáng tái
liú bīn wǎng wǎng cān bàn   suī yǒu yóu kāi
jiāng nán jiā fēi   kuàng nǎi yuán míng chí tái
néng zhāo guò yǐn wén   shān shuǐ yòu gōng huān hāi
shèng liú guān zhù jiǔ   zuì jié dāng huái