和王微之登高斋三首

宋代 王安石
寒云沈屯白日埋,河汉荡坼天如簁。 衡门兼句限泥潦,卧听窾木鸣相挨。 萧辰忽扫纤翳尽,北岭初出青嵬嵬。 微之新诗动我目,烂若火齐金盘堆。 想携诸彦眺平野,高论历诋秦以来。 觥船淋浪始快意,忽忆归云胡为哉。 念君少壮辍游衍,发挥春秋名玉杯。 书成不得断国论,但此空语传八垓。 登临兴罢因感触,更欲远引追宗雷。 君知富贵亦何有,谄誉未足偿讥排。 风豪雨横费调燮,坐使发背为黄台。 留宾往往夜参半,虽有杂俎无由开。 江南佳丽非一日,况乃故园名池台。 能招过客饮文字,山水又足供欢咍。 剩留官屋贮酒母,取醉不竭当如淮。
hán yún shěn tún bái mái   hàn dàng chè tiān shāi
héng mén jiān xiàn lǎo   tīng kuǎn míng xiāng āi
xiāo chén sǎo xiān jǐn   běi lǐng chū chū qīng wéi wéi
wēi zhī xīn shī dòng   làn ruò huǒ jīn pán duī
xiǎng xié zhū yàn tiào píng   gāo lùn qín lái
gōng chuán lín làng shǐ kuài   guī yún wéi zāi
niàn jūn shào zhuàng chuò yóu yǎn   huī chūn qiū míng bēi
shū chéng duàn guó lùn   dàn kōng chuán gāi
dēng lín xīng yīn gǎn chù   gèng yuǎn yǐn zhuī zōng léi
jūn zhī guì yǒu   chǎn wèi cháng pái
fēng háo héng fèi diào xiè   zuò shǐ 使 bèi wèi huáng tái
liú bīn wǎng wǎng cān bàn   suī yǒu yóu kāi
jiāng nán jiā fēi   kuàng nǎi yuán míng chí tái
néng zhāo guò yǐn wén   shān shuǐ yòu gōng huān hāi
shèng liú guān zhù jiǔ   zuì jié dāng huái