過山即事

宋代 王安石
卻過茲山已九年,江湖身世只飄然。 曲城丘墓心空折,鹽步庭闈眼欲穿。 慘慘野雲生隴底,蕭蕭飢馬立風前。 轉多愁思摧華發,早晚輕舟上秀川。
què guò shān jiǔ nián   jiāng shēn shì zhǐ piāo rán
chéng qiū xīn kōng zhé   yán tíng wéi yǎn chuān 穿
cǎn cǎn yún shēng lǒng   xiāo xiāo fēng qián
zhuǎn duō chóu cuī huá   zǎo wǎn qīng zhōu shàng xiù chuān