过山即事

宋代 王安石
却过兹山已九年,江湖身世只飘然。 曲城丘墓心空折,盐步庭闱眼欲穿。 惨惨野云生陇底,萧萧饥马立风前。 转多愁思摧华发,早晚轻舟上秀川。
què guò shān jiǔ nián   jiāng shēn shì zhǐ piāo rán
chéng qiū xīn kōng zhé   yán tíng wéi yǎn chuān 穿
cǎn cǎn yún shēng lǒng   xiāo xiāo fēng qián
zhuǎn duō chóu cuī huá   zǎo wǎn qīng zhōu shàng xiù chuān