過青冢用先君文獻公韻
漢室空成一土丘,至今仍未雪前羞。不禁出塞涉沙磧,最恨臨軒辭冕旒。
幽怨半和青冢月,閒雲常鎖黑河秋。滔滔天塹東流水,不盡明妃萬古愁。
hàn
漢
shì
室
kōng
空
chéng
成
yī
一
tǔ
土
qiū
丘
,
zhì
至
jīn
今
réng
仍
wèi
未
xuě
雪
qián
前
xiū
羞
bù
。
jīn
不
chū
禁
sài
出
shè
塞
shā
涉
qì
沙
zuì
磧
,
hèn
最
lín
恨
xuān
臨
cí
軒
miǎn
辭
liú
冕
旒
。
yōu
幽
yuàn
怨
bàn
半
hé
和
qīng
青
zhǒng
冢
yuè
月
,
xián
閒
yún
雲
cháng
常
suǒ
鎖
hēi
黑
hé
河
qiū
秋
tāo
。
tāo
滔
tiān
滔
qiàn
天
dōng
塹
liú
東
shuǐ
流
bù
水
,
jìn
不
míng
盡
fēi
明
wàn
妃
gǔ
萬
chóu
古
愁
。