古別意

宋代 寇準
水螢光淡曉色寒,庭除索寞星河殘。 清樽酒盡艷歌闋,離人慾去肝腸絕。 露荷香散西風驚,徵車漸遠聞雞鳴。 深閨從此泣秋扇,夢魂長在遼陽城。
shuǐ yíng guāng dàn xiǎo hán   tíng chú suǒ xīng cán  
qīng zūn jiǔ jǐn yàn què   rén gān cháng jué  
xiāng sàn 西 fēng jīng   zhēng chē jiàn yuǎn wén míng  
shēn guī cóng qiū shàn   mèng hún zhǎng zài liáo yáng chéng