古别意

宋代 寇准
水萤光淡晓色寒,庭除索寞星河残。 清樽酒尽艳歌阕,离人欲去肝肠绝。 露荷香散西风惊,征车渐远闻鸡鸣。 深闺从此泣秋扇,梦魂长在辽阳城。
shuǐ yíng guāng dàn xiǎo hán   tíng chú suǒ xīng cán  
qīng zūn jiǔ jǐn yàn què   rén gān cháng jué  
xiāng sàn 西 fēng jīng   zhēng chē jiàn yuǎn wén míng  
shēn guī cóng qiū shàn   mèng hún zhǎng zài liáo yáng chéng