復用前韻唱玄

元代 耶律楚材
天涯流落從征西,寒盟辜負梅花溪。昔年學道頗得趣,魚兔入手忘筌蹄。 殘編斷簡披莊子,日日須當誦秋水。誰知海若無津涯,河伯源流止於此。 人閒醬缶紙數重,太玄強草嗤揚雄。高臥蒿萊傲唐室,清風千古獨王通。 曲者自曲直者直,何必區區較繩尺。一筆劃斷閒是非,萬事都忘樂岑寂。 功名半紙幾字行,競羨成績書太常。只知牢筴饗芻豢,不思臨刃心悲惶。 何如打坐蒲團上,參透昇平本無象。一瓶一缽更無餘,容膝禪庵僅方丈。 從教人笑徹骨窮,生涯原與千聖同。鳥道雖玄功尚在,不如行取無功功。 歸來踏破澄潭月,大冶洪爐飛片雪。且聽石女鳴巴歌,萬里一團無孔鐵。
tiān liú luò cóng zhēng 西   hán méng méi huā nián xué dào de   shǒu wàng quán    
cán biān duàn jiǎn zhuāng   dāng sòng qiū shuǐ shéi zhī hǎi ruò jīn   yuán liú zhǐ    
rén xián jiàng fǒu zhǐ shù zhòng   tài xuán qiáng cǎo chī yáng xióng gāo hāo lái ào táng shì qīng   fēng qiān wáng tōng    
zhě zhí zhě zhí   jiào shéng chǐ huà duàn xián shì fēi wàn   shì dōu wàng cén    
gōng míng bàn zhǐ xíng   jìng xiàn chéng shū tài cháng zhǐ zhī láo jiā xiǎng chú huàn   lín rèn xīn bēi huáng    
zuò tuán shàng   cān tòu shēng píng běn xiàng píng gèng róng   chán ān jǐn fāng zhang    
cóng jiào rén xiào chè qióng   shēng yuán qiān shèng tóng niǎo dào suī xuán gōng shàng zài   xíng gōng gōng    
guī lái chéng tán yuè   hóng fēi piàn xuě qiě tīng shí míng wàn   tuán kǒng tiě