复用前韵唱玄

元代 耶律楚材
天涯流落从征西,寒盟辜负梅花溪。昔年学道颇得趣,鱼兔入手忘筌蹄。 残编断简披庄子,日日须当诵秋水。谁知海若无津涯,河伯源流止于此。 人閒酱缶纸数重,太玄强草嗤扬雄。高卧蒿莱傲唐室,清风千古独王通。 曲者自曲直者直,何必区区较绳尺。一笔划断闲是非,万事都忘乐岑寂。 功名半纸几字行,竞羡成绩书太常。只知牢筴飨刍豢,不思临刃心悲惶。 何如打坐蒲团上,参透升平本无象。一瓶一钵更无馀,容膝禅庵仅方丈。 从教人笑彻骨穷,生涯原与千圣同。鸟道虽玄功尚在,不如行取无功功。 归来踏破澄潭月,大冶洪炉飞片雪。且听石女鸣巴歌,万里一团无孔铁。
tiān liú luò cóng zhēng 西   hán méng méi huā nián xué dào de   shǒu wàng quán    
cán biān duàn jiǎn zhuāng   dāng sòng qiū shuǐ shéi zhī hǎi ruò jīn   yuán liú zhǐ    
rén xián jiàng fǒu zhǐ shù zhòng   tài xuán qiáng cǎo chī yáng xióng gāo hāo lái ào táng shì qīng   fēng qiān wáng tōng    
zhě zhí zhě zhí   jiào shéng chǐ huà duàn xián shì fēi wàn   shì dōu wàng cén    
gōng míng bàn zhǐ xíng   jìng xiàn chéng shū tài cháng zhǐ zhī láo jiā xiǎng chú huàn   lín rèn xīn bēi huáng    
zuò tuán shàng   cān tòu shēng píng běn xiàng píng gèng róng   chán ān jǐn fāng zhang    
cóng jiào rén xiào chè qióng   shēng yuán qiān shèng tóng niǎo dào suī xuán gōng shàng zài   xíng gōng gōng    
guī lái chéng tán yuè   hóng fēi piàn xuě qiě tīng shí míng wàn   tuán kǒng tiě