次韻酬宋妃六首

宋代 王安石
洗雨吹風一月春,山紅漫漫綠紛紛。 褰裳遠野誰從我,散策空陂忽見君。 青眼坐傾新歲酒,白頭追誦少年文。 因嗟涉世終無補,久使高材雍上聞。
chuī fēng yuè chūn   shān hóng màn màn fēn fēn  
qiān cháng yuǎn shuí cóng   sàn kōng bēi jiàn jūn  
qīng yǎn zuò qīng xīn suì jiǔ   bái tóu zhuī sòng shào nián wén  
yīn jiē shè shì zhōng   jiǔ shǐ 使 gāo cái yōng shàng wén