次韵酬宋妃六首

宋代 王安石
洗雨吹风一月春,山红漫漫绿纷纷。 褰裳远野谁从我,散策空陂忽见君。 青眼坐倾新岁酒,白头追诵少年文。 因嗟涉世终无补,久使高材雍上闻。
chuī fēng yuè chūn   shān hóng màn màn 绿 fēn fēn  
qiān cháng yuǎn shuí cóng   sàn kōng bēi jiàn jūn  
qīng yǎn zuò qīng xīn suì jiǔ   bái tóu zhuī sòng shào nián wén  
yīn jiē shè shì zhōng   jiǔ shǐ 使 gāo cái yōng shàng wén